Trước cửa hiệu thuốc tây, người xếp hàng dài dằng dặc, nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng một người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hải, quần áo xộc xệch chen lên phía trước, miệng liên tục nói:
- Xin lỗi, cho tôi qua, gấp lắm rồi, người nhà đang nằm chờ.
Đêm trước ngày lên đường bà mẹ dặn dò con gái: - Con đi thì chú tâm vào học hành, đừng nghe những lời dụ dỗ, tụi con trai bây giờ không thể tin được. Hãy nhớ lời mẹ dặn! Nếu nó có đụng phần trên của con thì con phải nói: "Không được!"
Chủ nhiệm khoa dẫn họ đến cửa phòng bệnh và dặn khẽ: - Các anh hãy lần lượt vào khám cho bệnh nhân này, nếu biết ông ta bị bệnh gì thì gật đầu, nếu không biết bệnh của ông ta thì lắc đầu nhé!.
Sinh viên A vào khám một lúc thì lắc đầu, đến lượt sinh viên B vào thăm thăm, khám khám một lúc rồi lắc lắc đầu.
Hai vợ chồng nhà nọ (đã có ba người con) đọc báo và tìm thấy một thông tin hấp dẫn như sau: "Nếu cặp vợ chồng nào có từ bốn mặt con trở lên sẽ được cấp một căn hộ".
Chuyện 1:
Cô sinh viên và người yêu học cùng lớp nói chuyện, đùa giỡn trong giờ học nhưng giáo viên chỉ phát hiện cô gái xầm xì và đã quở trách cô gái.
Vẫn còn buồn nên tuần sau đó cô nghỉ học. Anh người yêu học cùng lớp không thấy người yêu đến liền nhắn tin: "Sao em khong di hoc".
Chuyện ăn chuyện nhậu của tao,
Chuyện suy chuyện nghĩ tao giao cho mầy.
Đi tàu đi Mỹ đi Tây,
Mở mang tầm mắt việc nầy của tao.
Tại cuộc thi bắn cung:
Người Anh đầu tiên đặt quả táo lên đầu 1 cô gái xinh đẹp, lùi xa 100m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, bửa đôi quả táo. Anh ta nói: "I'm Sinbad".
Giáo viên dạy Anh văn nói với một giáo viên khác:
- Tôi không thể chịu nổi sao lại có đứa học trò như thế này. Chuyện là tôi có ra một bài làm kể một câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh, rồi nó kể câu chuyện về hoàng tử và công chúa.
Có 1 anh chàng một hôm đang đi nhặt lá đá ống bơ thì nhặt được 1 quyển bí kíp. Nghĩ là võ học thượng thừa nên anh ta giấu mang về nhà đọc.
Trang 1 : Miêu tả về võ công. Có thể hô mưa gọi gió. Độc bộ thiên hạ. Đưa người ta lên đỉnh cao của võ học ...
Chiều nay mưa gió ầm ầm,
Một mình buồn bã lặng thầm nhớ ai,
Cứ đếm từ một đến hai,
Đếm hoài đếm mãi chẳng ai nhớ mình.



